Lời nói đầu:Một văn bản Bộ Tư pháp Mỹ công bố cái chết của Jeffrey Epstein mang ngày 9 tháng 8 năm 2019, trong khi ông ta chỉ được phát hiện đã chết vào sáng sớm ngày 10 tháng 8 - một sự chênh lệch đang làm dấy lên những câu hỏi dai dẳng về những gì thực sự xảy ra trong đêm định mệnh tại Trung tâm Cải chính Metropolitan.
Một văn bản chính thức từ Văn phòng Công tố Liên bang quận Nam New York (SDNY) về cái chết của Jeffrey Epstein lại mang ngày “Thứ Sáu, 9 tháng 8 năm 2019”, dù sự kiện này được công bố rộng rãi là xảy ra vào sáng sớm ngày 10 tháng 8.

Tài liệu này nằm trong đợt công bố khổng lồ hơn 3.5 triệu trang tài liệu theo Đạo luật Minh bạch Hồ sơ Epstein (EFTA). Sự chênh lệch về ngày tháng, dù có thể xuất phát từ lý do hành chính, lại xuất hiện trong bối cảnh hàng loạt mâu thuẫn và thiếu sót mới được phơi bày từ các hồ sơ vừa giải mật, liên quan trực tiếp đến những giờ cuối cùng của Epstein trong phòng giam đặc biệt.
Các tài liệu mới cũng tiết lộ một chi tiết đáng chú ý: nhật ký quan sát video giám sát từ đêm đó ghi nhận một “vệt màu cam” di chuyển về phía khu vực biệt giam của Epstein vào khoảng 10:39 tối ngày 9 tháng 8, một chi tiết chưa từng được chính quyền báo cáo trước đây và dường như mâu thuẫn với tuyên bố chính thức rằng không ai vào khu vực đó trong đêm.
Văn bản đề ngày “9 tháng 8” và những câu hỏi chưa có lời giải
Trong kho tài liệu khổng lồ vừa được Bộ Tư pháp Mỹ (DOJ) công bố, có ít nhất 23 văn bản được gắn nhãn là tuyên bố từ Văn phòng Công tố SDNY về cái chết của Epstein. Một trong số các bản nháp này mang ngày rõ ràng là 9 tháng 8 năm 2019 - một ngày trước khi thi thể của Epstein được phát hiện trong buồng giam tại Trung tâm Cải chính Metropolitan, New York.

Theo dòng thời gian được công nhận rộng rãi, Epstein được tìm thấy bất tỉnh vào sáng sớm ngày 10 tháng 8 và được tuyên bố tử vong sau đó. Vậy, tại sao một tuyên bố về sự kiện xảy ra ngày 10 tháng 8 lại có thể được soạn thảo và đề ngày sớm như vậy?

Các chuyên gia và cựu viên chức thực thi pháp luật đưa ra một số lời giải thích khả dĩ. Khả năng đầu tiên và có lẽ thông thường nhất là thủ tục hành chính. Trong các vụ án có hồ sơ phức tạp và nhạy cảm, không hiếm khi các văn phòng chính phủ soạn trước các văn bản dự phòng cho những tình huống bất ngờ có thể xảy ra. Ngày 9 tháng 8 có thể đơn giản là ngày bản nháp hoặc mẫu văn bản được tạo ra trong hệ thống nội bộ, chứ không phải ngày nó được hoàn thiện hoặc phát hành chính thức.
Một khả năng khác là sự cố kỹ thuật hoặc sai sót thủ tục. Tài liệu có thể đã được soạn vào đêm muộn ngày 9 tháng 8 và được phát hành ngay sau nửa đêm mà quên cập nhật ngày tháng. Các hệ thống tự động đóng dấu thời gian, sự vội vàng trong xử lý công văn, hoặc đơn giản là sơ suất của nhân viên văn thư trong một tình huống căng thẳng, diễn biến nhanh đều có thể dẫn đến lỗi này.
Tuy nhiên, trong bối cảnh vụ Epstein với vô số thuyết âm mưu và sự nghi ngờ sâu sắc đối với các tuyên bố chính thức, sự chênh lệch ngày tháng dù nhỏ này cũng không tránh khỏi việc bị xem xét dưới lăng kính đa nghi. Nó khiến nhiều người đặt câu hỏi: Liệu có phải một số thông tin về khả năng xảy ra sự việc đã được lưu chuyển nội bộ sớm hơn thời điểm công bố chính thức?.
Điều đáng nói là Bộ Tư pháp Mỹ, theo các tài liệu tìm được, chưa từng đưa ra lời giải thích chính thức nào về việc tại sao văn bản này lại mang ngày 9 tháng 8. Một tuyên bố làm rõ về quy trình tiêu chuẩn - ví dụ, các thông cáo báo chí được đánh ngày theo thời điểm soạn thảo, phê duyệt hay công bố - có lẽ đã có thể dập tắt phần lớn sự suy đoán. Sự im lặng này, vô tình hay hữu ý, lại tiếp thêm dưỡng khí cho những hoài nghi.
Bức tranh mâu thuẫn từ hồ sơ mới: Từ “Vệt màu cam” đến sự vắng mặt bất thường
Sự chênh lệch ngày tháng trên văn bản chỉ là một mảnh ghép nhỏ trong bức tranh đầy khe hở và mâu thuẫn được các tài liệu mới công bố vẽ nên về đêm định mệnh đó. Những hồ sơ này, một phần từ cuộc điều tra của Văn phòng Tổng Thanh tra Bộ Tư pháp (OIG), tiết lộ những chi tiết gây sốc về sự giám sát lỏng lẻo và những phát hiện hình ảnh khó giải thích.
Hình ảnh bí ẩn trên camera giám sát
Một trong những phát hiện gây chú ý nhất là việc các nhà điều tra xem lại cảnh quay video giám sát đã ghi nhận một “vệt màu cam” di chuyển lên cầu thang dẫn đến khu vực biệt giam (L Tier) nơi Epstein bị giam giữ, vào khoảng 10:39 tối ngày 9 tháng 8. Nhật ký quan sát ghi chú: “Một vệt màu cam có vẻ như đang đi lên cầu thang Khu L — có thể là một phạm nhân được áp giải lên khu đó”.

Tuy nhiên, ngay cả trong nội bộ các cơ quan điều tra cũng có sự bất đồng trong diễn giải. Trong khi nhật ký của FBI mô tả hình ảnh mờ đó là “có thể là một phạm nhân”, thì báo cáo cuối cùng của Văn phòng Tổng Thanh tra (OIG) lại kết luận đó là “một nhân viên cải chính không xác định” có thể đang mang “khăn trải giường hoặc chăn ga màu cam”.

Các chuyên gia phân tích video độc lập được CBS News tham vấn sau đó lại nhận định chuyển động này phù hợp với một phạm nhân hoặc một người mặc đồng phục màu cam của trại giam, hơn là một nhân viên.

Chi tiết này trở nên cực kỳ quan trọng vì nó trực tiếp mâu thuẫn với những tuyên bố công khai trước đây của chính quyền. Cựu Phó Giám đốc FBI Dan Bongino từng tuyên bố trên Fox News: “Có video rõ như ban ngày, hắn ta là người duy nhất trong đó và là người duy nhất đi ra. Bạn có thể thấy mà”. Nếu hình ảnh màu cam đó thực sự là một người, dù là ai, lên khu biệt giam vào đêm đó, thì các tuyên bố chính thức trước đây về sự cô lập hoàn toàn của Epstein sẽ bị đặt dấu hỏi lớn.
Sự thất bại trong công tác giám sát
Các tài liệu cũng vẽ nên một bức tranh ảm đạm về tình trạng quản lý lỏng lẻo tại Đơn vị Nhà ở Đặc biệt (SHU) đêm đó. Hai nhân viên cải chính được phân công, Tova Noel và Michael Thomas, đã không thực hiện các đợt kiểm tra phạm nhân bắt buộc vào lúc 3 giờ sáng và 5 giờ sáng, cũng như các đợt kiểm tra sức khỏe định kỳ 30 phút một lần đối với Epstein.
Trong các cuộc phỏng vấn với nhà điều tra, Thomas thừa nhận đã phát hiện Epstein trong tư thế treo cổ và “xé” ông ta xuống, nhưng lại nói: “Tôi không nhớ đã tháo sợi dây thòng lọng ra. Thực sự là không. Tôi không nhớ đã lấy thứ đó ra khỏi cổ anh ta”. Đáng chú ý, Noel, người đứng tại cửa buồng giam, cũng khai rằng cô nhìn thấy Thomas hạ Epstein xuống sàn nhưng không nhìn thấy dây thòng lọng nào quanh cổ ông ta.
Thêm vào đó, một nhân viên khác là Ghitto Bonhomme thừa nhận đã ngủ gật trong khi làm nhiệm vụ vào khoảng thời gian từ 10 giờ tối đến nửa đêm. Cả Noel và Bonhomme sau đó bị cáo buộc làm giả hồ sơ chứng nhận đã hoàn thành việc kiểm đếm phạm nhân. Các công tố viên liên bang cuối cùng đã bỏ các cáo buộc này để đổi lấy thỏa thuận hợp tác.
Sự kết hợp giữa hình ảnh bí ẩn được ghi nhận trên camera và sự vắng mặt của các đợt kiểm tra đã tạo ra một khoảng trống thời gian đáng kể - ước tính từ 10:39 tối đến 6:30 sáng, trong đó không ai có thể xác định chắc chắn điều gì đã xảy ra trong buồng giam của Epstein. Khoảng trống này là trung tâm của mọi sự hoài nghi và chất vấn xung quanh cái chết của ông ta.
Áp lực giải mật và sự cần thiết của minh bạch
Sự xuất hiện của văn bản đề ngày 9 tháng 8 và các chi tiết mâu thuẫn khác không thể tách rời khỏi bối cảnh chính trị và pháp lý rộng lớn hơn thúc đẩy việc công bố hàng loạt tài liệu này.
Sức ép công khai thông tin về vụ Epstein đã gia tăng trong nhiều năm, đặc biệt sau các phóng sự điều tra của Miami Herald năm 2018 vạch trần thỏa thuận không truy tố đầy tranh cãi năm 2008 cho Epstein.
Áp lực này cuối cùng đã dẫn đến việc Quốc hội Mỹ thông qua và Tổng thống Donald Trump ký thành luật Đạo luật Minh bạch Hồ sơ Epstein (EFTA) vào tháng 11 năm 2025, buộc Bộ Tư pháp phải công bố gần như toàn bộ hồ sơ điều tra.
Đợt công bố mới nhất vào cuối tháng 1 năm 2026 này là đợt lớn nhất, với hơn 3.5 triệu trang tài liệu, 2,000 video và 180,000 hình ảnh được đăng tải công khai. Tuy nhiên, quá trình này không tránh khỏi sóng gió. Bộ Tư pháp đã phải thừa nhận hàng loạt lỗi trong việc ẩn danh (redaction), khiến tên và thông tin nhận dạng của nhiều nạn nhân bị lộ ra ngoài. Các luật sư đại diện cho nạn nhân mô tả đây là một “sự phản bội” và cho biết họ liên tục nhận được cuộc gọi từ những người chưa từng công khai danh tính nay bị phơi bày.
Mục tiêu tối thượng của đạo luật và việc công bố là đạt được sự minh bạch tối đa, cho phép công chúng và giới nghiên cứu tự mình đánh giá các bằng chứng. Tuy nhiên, như chính Phó Tổng Chưởng lý Todd Blanche thừa nhận, “Có một cơn khát hoặc sự khao khát thông tin mà tôi không nghĩ sẽ được thỏa mãn bởi việc xem xét các tài liệu này”. Dường như, mỗi mảnh ghép mới được tiết lộ, như văn bản đề ngày 9 tháng 8 hay hình ảnh màu cam, không đơn thuần giải đáp các câu hỏi cũ, mà thường làm nảy sinh thêm những thắc mắc mới, phức tạp hơn.
Cái chết của Epstein đã khép lại cánh cửa đối với việc truy tố hình sự ông ta, nhưng nó lại mở ra một chương dài về sự nghi ngờ, điều tra và đấu tranh cho sự thật. Việc công bố hàng triệu trang tài liệu là một nỗ lực chưa từng có nhằm giải quyết những nghi ngờ đó. Kết quả, như chúng ta thấy, là một bức tranh vẫn còn nhiều mảnh thiếu, những mâu thuẫn chưa được giải thích, và một câu chuyện mà sự thật cuối cùng vẫn còn nằm ngoài tầm với.
Trong bối cảnh đó, một văn bản có ngày tháng chênh lệch 24 giờ có thể chỉ là một “tạo tác hành chính nhỏ”, nhưng trong vụ án đầy bí ẩn và thiếu tin cậy này, ngay cả những chi tiết nhỏ nhất cũng xứng đáng được chất vấn, bởi chúng có thể là chìa khóa dẫn đến những manh mối lớn hơn về những gì thực sự diễn ra trong bóng tối của Trung tâm Cải chính Metropolitan vào đêm mùa hè năm 2019 đó.