Lời nói đầu:Dự báo CPI Mỹ tháng 1/2026 công bố tối 13/02: Lạm phát có giảm về 2.5%? Phân tích chi tiết tác động từ Unemployment Claims, thị trường lao động và dữ liệu bán lẻ gần đây đến kế hoạch lãi suất của Fed. Cập nhật nhận định chuyên gia từ WikiFX.

Tuần này, từ ngày 12 đến 13/02/2026, thị trường tài chính toàn cầu đang hướng sự chú ý đặc biệt về loạt dữ liệu kinh tế Mỹ, nổi bật là Chỉ số Giá Tiêu dùng (CPI) tháng 1/2026 và báo cáo Unemployment Claims.
Những con số này không chỉ phản ánh sức khỏe thực tế của nền kinh tế lớn nhất thế giới mà còn quyết định phần lớn kỳ vọng về chính sách tiền tệ của Cục Dự trữ Liên bang Mỹ (Fed) trong năm nay, trong bối cảnh các dấu hiệu gần đây từ chi tiêu tiêu dùng cho đến áp lực tiền lương đều cho thấy xu hướng hạ nhiệt rõ rệt.
Bối cảnh kinh tế gần đây đã phần nào vẽ nên một bức tranh phức tạp. Ngay trước tuần công bố số liệu quan trọng này, dữ liệu Doanh số Bán lẻ tháng 12/2025 công bố ngày 10/02 đã cho thấy mức tăng trưởng bằng không so với tháng trước, thấp hơn đáng kể so với dự báo +0.4%.
Ngay cả chỉ số Doanh số Bán lẻ Lõi cũng đứng yên ở mức 0.0%, trong khi nhóm kiểm soát dùng để tính toán chi tiêu tiêu dùng trong GDP còn giảm nhẹ 0.1%. Cùng ngày, một chỉ báo quan trọng khác về áp lực lương là Chi phí Lao động Việc làm (Employment Cost Index) quý IV/2025 chỉ tăng 0.7% so với quý trước, mức thấp nhất kể từ quý III/2021 và tiếp tục xu hướng giảm.
Những tín hiệu này củng cố quan điểm rằng sức cầu và áp lực lạm phát từ phía chi phí đang giảm nhiệt, tạo thêm dư địa cho Fed trong việc xem xét điều chỉnh chính sách.
Ở phạm vi toàn cầu, dữ liệu từ Trung Quốc công bố ngày 11/02 lại phản ánh một thách thức khác: giảm phát. CPI tháng 1/2026 của nước này giảm mạnh 0.8% so với cùng kỳ năm trước, mức giảm sâu nhất trong 14 tháng, trong khi PPI vẫn âm tháng thứ 11 liên tiếp.
Các chuyên gia như Zhiwei Zhang từ Pinpoint Asset Management nhận định nhu cầu nội địa yếu và vấn đề cơ cấu vẫn là nguyên nhân chính, bất chấp yếu tố mùa vụ. Tình trạng này gián tiếp tạo áp lực giảm giá đối với hàng hóa nhập khẩu toàn cầu, trở thành một yếu tố hỗ trợ bổ sung cho kịch bản lạm phát Mỹ tiếp tục hạ nhiệt.

Giờ đây, trọng tâm được chia làm hai giai đoạn rõ rệt trong tuần. Đầu tiên là báo cáo Đơn xin trợ cấp thất nghiệp (Unemployment Claims) vào lúc 20:30 ngày 12/02. Sau tuần trước ghi nhận mức 231.000 đơn – cao hơn dự báo một phần do ảnh hưởng của thời tiết khắc nghiệt, thị trường kỳ vọng con số tuần này sẽ điều chỉnh về vùng 215.000-220.000 đơn.
Một kết quả ổn định hoặc thấp hơn dự báo sẽ củng cố hình ảnh về một thị trường lao động kiên cường đang “hạ cánh mềm”, trong khi một con số cao bất ngờ có thể thổi bùng lo ngại về sự suy yếu kinh tế và tăng kỳ vọng Fed sẽ phản ứng nhanh hơn.
Tuy nhiên, tâm điểm không thể nghi ngờ của toàn tuần vẫn là báo cáo Chỉ số Giá tiêu dùng (CPI) tháng 1/2026, dự kiến công bố lúc 20:30 ngày 13/02. Báo cáo này sẽ cung cấp ba con số then chốt: CPI tổng thể tháng trên tháng (m/m), CPI lõi tháng trên tháng (Core CPI m/m – loại trừ thực phẩm và năng lượng), và CPI tổng thể năm trên năm (y/y).
Theo đồng thuận từ các tổ chức tài chính lớn, CPI tổng thể tháng trên tháng được dự báo tăng 0.3%, tương đương mức của tháng 12. CPI lõi cũng được kỳ vọng ở mức 0.3%, trong khi CPI tổng thể năm trên năm có thể giảm từ 2.7% xuống còn khoảng 2.5%.
Một mặt, xu hướng giảm dần của lạm phát nhìn chung đã được thiết lập, với CPI hàng năm từ đỉnh cao đã hạ nhiệt đáng kể. Chi phí nhà ở (shelter), vốn là động lực lạm phát chính trong suốt thời gian qua, cũng đã cho thấy dấu hiệu hạ nhiệt.
Mặt khác, các chuyên gia cũng cảnh báo về hiệu ứng “January effect” – khi các doanh nghiệp thường điều chỉnh giá dịch vụ và hàng hóa vào đầu năm, có thể khiến chỉ số tháng 1 nhỉnh hơn một chút.
Quan trọng hơn, đợt rét kỷ lục đầu năm 2026 tại Mỹ được ghi nhận đã đẩy giá điện và giá khí đốt tự nhiên tăng vọt ở nhiều khu vực. Yếu tố thời tiết cực đoan này có thể tạo ra một đợt tăng giá tạm thời cho nhóm hàng hóa năng lượng, làm phức tạp thêm việc đánh giá xu hướng lạm phát cơ bản.
Phần lớn nhận định từ giới chuyên môn nghiêng về kịch bản lạm phát tiếp tục hành trình hạ nhiệt. Các chuyên gia từ Jefferies, RBC Economics và FHN Financial đều có chung quan điểm rằng, bất chấp những biến động ngắn hạn, bức tranh tổng thể vẫn hướng tới việc lạm phát giảm dần. Họ nhận định xu hướng dài hạn vẫn hướng tới mức gần 2% vào cuối năm 2026.
Điều này củng cố kịch bản mà Fed sẽ duy trì lập trường thận trọng, “không vội vàng cắt giảm” trong ngắn hạn, với lần hạ lãi suất đầu tiên có thể phải chờ đến giữa năm khi có thêm bằng chứng xác thực về xu hướng giảm phát bền vững.
Song song với dữ liệu Mỹ, một số sự kiện quốc tế đáng chú ý cũng sẽ góp phần định hình tâm lý thị trường tổng thể.
Sáng ngày 12/02, Vương quốc Anh công bố GDP tháng trên tháng và GDP sơ bộ quý IV/2025, với dự báo tăng trưởng khiêm tốn nhờ tác động tích cực từ các biện pháp ngân sách. Chiều ngày 13/02, Thụy Sĩ công bố CPI tháng trên tháng, dự kiến vẫn ở mức thấp ổn định, phản ánh môi trường giá cả toàn cầu. Và vào tối ngày 14/02, bài phát biểu của Chủ tịch Ngân hàng Trung ương Châu Âu (ECB) Christine Lagarde sẽ được theo dõi sát sao.
Bà Lagarde gần đây đã tái khẳng định cam kết duy trì lãi suất ổn định và theo đuổi cách tiếp cận phụ thuộc vào dữ liệu, trong bối cảnh lạm phát khu vực đồng euro đã giảm xuống 1.7% vào tháng 1/2026, thấp hơn mục tiêu 2%. Sự khác biệt trong lộ trình chính sách giữa Fed và ECB sẽ là một yếu tố then chốt ảnh hưởng đến biến động tỷ giá ngoại hối trong những tuần tới.
Tóm lại, tuần này mang tính quyết định cao đối với hướng đi của thị trường tài chính toàn cầu. Kết quả của báo cáo CPI và Unemployment Claims sẽ trực tiếp trả lời câu hỏi lớn: liệu lạm phát Mỹ có thực sự đang tiến gần hơn về mục tiêu 2% của Fed một cách bền vững, hay vẫn còn những rủi ro tiềm ẩn buộc ngân hàng trung ương phải giữ lập trường thận trọng hơn dự kiến.
Một kịch bản lý tưởng cho thị trường là sự kết hợp giữa thị trường lao động ổn định (Unemployment Claims không tăng đột biến) và lạm phát lõi tiếp tục giảm (CPI lõi đạt hoặc thấp hơn dự báo). Điều đó sẽ củng cố kỳ vọng về việc Fed có đủ tự tin để chuyển sang giai đoạn nới lỏng chính sách trong năm nay.
Ngược lại, nếu lạm phát, đặc biệt là phần lõi dịch vụ, vẫn dai dẳng hoặc tăng cao bất ngờ, thị trường buộc phải điều chỉnh lại kỳ vọng và cánh cửa chính sách tiền tệ có thể đóng lại lâu hơn dự kiến.
Trong bối cảnh ấy, nhà đầu tư cần theo dõi sát sao từng con số và sắc thái trong thông điệp của các ngân hàng trung ương để điều chỉnh chiến lược một cách linh hoạt và kịp thời.